Chàng Chàng Thiếp Thiếp


 

Chàng Chàng Thiếp Thiếp



Bắc thang lên hỏi ông trời
Xuống xem nhân thế có KỲ hay không?
Xưa ai tuyệt thế giai nhân
Treo cao giá ngọc kén chồng tài ba
Giữa chiến cuộc, bàn cờ bát nháo
Buổi loạn ly, xuất thế anh hùng

Có chàng vừa tuổi trung niên
Chẳng dòng hào kiệt, ngoài vòng thư hương
Đứng xa mà ngó: như Từ Hải
Lại gần trông kỹ: dáng Sở Khanh.
Gặp thời phút chốc lên quan
Chẳng cần đạp TUYẾT cũng tầm được MAI.
Cuộc chơi đang phút thâu canh,
Cờ chưa tàn cuộc đã thua tức thì.
Chàng oai vệ rước nàng bôn tẩu
Chốn ba đào đứt ngọc lìa gương.
Cớ chi ông tạo xoay vần
Khiến thân mệnh phụ hoá ra bọt bèo!
"Chàng đã bước thiếp tôi cũng bước,
Cũng so đo những chả cùng nem"
Chàng về xếp chiếc tàn y
Giải cờ qui giáp mong phen đổi đời
Thiếp cũng phải trâm cài lược dắt
Điểm tô sao hương sắc mỹ nhân.
Chợ chiều cũng ráng cuộc chơi
Học tầy nội trợ dẫu cho lỡ làng.
Nếu xưa phu xướng phụ tòng
Biết lòng quân tử thích ăn phở ngoài.
Thì thiếp đã tay ngà bếp ngọc
Nhỏ lửa hầm, gạn đục lắng trong
Đinh hương, hồi, quế - thêm gia vị
Gừng cay, muối mặn - củng nhẹ nêm.
Phở nhà so với phở ngoài
Chắc đâu vỏ quýt đã dầy hơn tay ?
Chẳng qua là giống bạc tình
Mới gây nên nỗi bán đào buôn hương!
Chàng đã thế, thiếp đành phải thế
Quyết so tài cao thấp một phen.
Bàn cờ bày lại cuộc chơi,
Biết đâu thời thế nảy sinh anh tài
Tuyết Mai lừng lẫy một thời,
Vẫn còn đây nữa tấm lòng thương dân.
Liều một bước hồi đầu cố quận
Lấy tử y (*) che bóng thời gian
Phở nhà phô giữa chợ đời
Gặp may thì lại lên "BÀ" một khi...


Lan Hoa



Trang chính                Trở về đầu trang                Trang kế tiếp