Khoảng Trống Chơi Vơi


 

Khoảng Trống Chơi Vơi


 

Ta lạc vào khoảng trống không tên,

Lòng hiu hắt, ngẩn ngơ, buồn xa vắng,

Chiều không nắng, chiều tàn đêm giá lạnh,

Sương trắng rơi rơi, mờ xóa bóng đêm.

*

Tự nhiên như hơi thở bỏ quên,

Tiếng nấc ở đâu bỗng dưng, thật khẽ

Nỗi ưu phiền nào, ẩn khuất trong tim,

Thành tiếng nấc, nhẹ nhàng, như chia sẻ!

*

Đã nhiều lần, ta bồng bềnh, đơn lẻ,

Nghe xót xa lòng, mộng mị, tái tê,

 Từ bao giờ, quạnh hiu, trống vắng,

Một mình ta, lặng lẽ, chông chênh!

*

Ta bối rối trước thời gian vĩnh cửu,

Trước không gian vắng lặng, mông lung,

 Quán trọ đời, sao vàng võ, lạnh lùng,

Cầu Số Kiếp đón đưa ai cuối nẻo?

 

Phạm Thị Minh-Hưng