Bụi Đỏ Đợi Chờ


 

Bụi Đỏ Đợi Chờ



Em đi ngàn nẻo đường xa,

Cách ngăn núi biếc, biển ngà chia phôi,

Còn đâu yêu dấu một thời,

Mây trời ngăn lối, rối bời bước chân,

Si mê bụi đỏ, chợt gần?

Châu về hợp phố, ngại ngần trăng sao?

Hãy về một sớm, nắng đào,

Cà phê trắng, ngát hương, chào bước Em...

Giọt sương đọng ngọn cỏ mềm,

Long lanh trong ánh bình minh, đợi chờ,

Gót son em nỡ hững hờ?

Để ai trông ngóng, mắt mờ, lắt lay,

Dẫu cho mưa nắng chốn này,

Dẫu cho bụi đỏ phủ đầy lối xưa,

Dã quỳ mòn mỏi, ơ thờ,   

Rừng thông, xao xác lá thưa, cuối mùa,

Cao su lá rụng cành trơ,

Đâu lời hẹn ước, tình thơ thuở nào,

Trăng tròn, trăng khuyết hư hao,

 Xoay vần nhật nguyệt, biết bao tháng ngày,

Héo hon, vàng võ thân gầy,

Ngày về, em có đắm say tình nồng?!

 

                                Phạm thị Minh-Hưng



Trang trước                Trở về đầu trang                Trang kế tiếp