Tuyển Tập Thơ


 

 Cành Hoa Tím Xưa 

 

Người ta trao tặng hoa hồng đỏ,

Anh gửi cho em hoa tím buồn.

Cành hoa trinh nữ nằm say ngủ,

Giữa nàng hồng thắm dáng kiêu sa.

Anh kể ngày xưa Ông Vua trẻ,

Rời bỏ ngai vàng bỏ gấm hoa.

Về chốn hoang vu cùng mỹ nữ,

Sính lễ trao nàng cánh hoa thơ.

Giữa rừng hoa tím ru nàng ngủ,

Bên túp lều tranh dệt mông mơ.

Quân Vương cũng biết yêu, anh nhỉ,

Anh hứa:" Trọn đời thương nhớ em!"

*

Ngày nọ nghe tin anh có đôi,

Lòng em tan nát chốn xa xôi.

Anh đâu còn nhớ cành hoa cũ.

Nhớ thuở thần tiên đã nhạt rồi?

Giờ đây anh ở nơi xa lắm.

Bỏ lại mình em nỗi đoạn trường.

Không dám cùng em tròn nguyện ước,

Bởi anh nào phải đấng Quân Vương.

Anh đâu đành bỏ đời hoa gấm,

Và những ngọc ngà với điện son.

Riêng em như thể hoa trinh nữ,

Cô độc bên đường không sắc hương.

Em chỉ là hoa vùng đá sỏi

Một đời mơ mộng chuyện yêu đương

Tình nghĩa trăm năm lời ước cũ

Nhưng rồi mộng ấy đã tơ vương......


Thanh Huyền

 


Có Những Chiều Buồn

 

Có những chiều sao buồn muốn khóc,

Chất ngất sầu dâng tận đáy lòng.

Người xa muôn dặm còn trăn trở,

Còn giữ giùm em một mảnh tình?

Rồi một mai trở thành cát bụi,

Bước ra đi vào cõi mịt mùng.

Tình này trả lại cho sông núi,

Biết  kiếp nào đâu sẽ chung đường?

Lệ ướt mi rồi trong nỗi nhớ,

Xa quá thật xa thuở ban đầu!

Tình xa xôi cho nên tình lỡ,

Dám ước mơ gì chuyện có nhau?

Người xưa không còn bên nhau nữa,

Khắc Chung vẫn nhớ đến Huyền Trân.

Vẫn xông pha vượt ngàn nguy khốn,

Cứu nàng Công Chúa về quê hương.

Nếu sau đời có làm anh mỏi,

Xin cũng đi hết phận làm người.

Mai anh quay gót về chốn cũ,

Em sẽ chờ anh đến cuối đời.

Anh ở đâu rồi, em lại khóc!

Nh thương thương nhớ người ở xa.

Trời bắt mình không duyên tơ tóc,

Mà mãi nhớ hoài nhớ thiết tha!


Thanh  Huyn



Chiếc Lá Cuối Mùa Thu

 

Lá thu rơi hết cành trơ vắng,

Chuyện xưa buồn lệ ngập mắt nai.

Tình lênh đênh trôi theo màu nắng,

Bỏ lại trời hoang lạnh tàn phai.

Ngẩn ngơ kỷ niệm xưa còn lại,

Thu chưa tàn vội khóc tương tư.  ...

Đời phiêu lãng anh đi xa mãi,

 

Đã mấy thu anh lỗi ước thề.

Mộng ngày xưa, giờ quên lối cũ,

Chiếc lá cuối cùng đã bay đi.

Bay theo bao yêu thương mòn mỏi,

Thu đến thu đi vẫn đợi chờ.

Thu về em nhặt từng chiếc lá,

Em nhớ anh rồi, anh biết không?

Anh đi đi mãi không về nữa,

Trời thu vàng úa đến chạnh lòng!

 

Thanh Huyền



Mùa Đông Tình Yêu

Làm thân con gái như dòng nước, biết bến sông nào để ghé sang. Tình yêu vụng dại ngày xưa ấy, tựa ánh sao rơi giữa đêm trường. Anh nỡ lạnh lùng hờ hững quá, để tình buồn như tuyết mùa đông. Sầu thương vương đọng trên vành mắt, đành trả lại đời trong mênh mông.

 

Anh phụ tình, tay mang nhẫn cưới, đắng cay này em sống lẻ đôi. Kỷ niệm xanh rêu hoài vương vấn, nhân thế còn đau nỗi hận sầu. Khóc cho một kiếp tình lận đận, đắm đuối yêu người đến xót xa. Em sẽ sống một đời hiu hắt, ôm bến sông xưa đợi một người.

 

Yêu dấu xa vời, ai vương vấn? Mùa thu cũng vội bỏ ra đi, mùa đông đem đến trời sương giá, cho cuộc tình trắc trở phong ba. Anh đã bạc tình theo màu áo, gửi cho em nước mắt ngậm ngùi. Tim em rạn nứt, giờ tơi tả, tình xưa, nghĩa cũ, trót muộn rồi.

 

Chén rượu giao bôi người uống cạn, anh mang nhẫn cưới ở vòng tay! Em như thuyền nhỏ rời xa bến, bước đến cuộc đời lắm mưa bay. Vẫn mong anh nói lời tha thiết, dù cho anh đã lỡ hẹn thề, dù cho anh có đi đi mãi, dù nát lòng em đến suốt đời ....

 

Thanh Huyền




Một Đời Đánh Mất


Ngày mai em theo chồng về xứ khác,

Anh có buồn có lưu luyến em không?

Em tiễn em bằng những giòng nước mắt,

Trong tiếng nổ vang của xác pháo hồng.

Khi ra đi là dứt tình thuở trước,

Là không còn nhung nhớ với chờ trông.

Thư anh gửi lời yêu thương tha thiết,

"Anh chỉ yêu mình em của anh thôi"

 

Em yêu anh tình yêu thời mới lớn,

Nên vội vàng hoang phí cả con tim.

Không so đo nên tình không toan tính,

Nên nát lòng: anh không của riêng em.

Xa nhau rồi, biết anh còn thương nhớ?

Làm sao vui khi mình đã mất nhau.

Em bất hạnh nên cả đời đau khổ,

Vì vấn vương nên tim mãi nhói đau.

Anh yêu ơi, sao ngày xưa anh nói,

Lời yêu em, khi anh chẳng đơn côi.

Để rồi tình ta buồn không đoạn kết,

Trên đường đời ta không thể chung đôi.

Ngày mai em đi, trái tim rướm máu,

Tình muộn màng nên tình phủ khói sương.

Ngày mai chắc không ai hoài vương vấn,

Có người vừa đánh mất một tình thương.

 

Thanh Huyền




Mùa Thu, Ngày Sinh Nhật

 

Mùa thu lại đến, rừng thay lá,

Mùa thu sinh nhật chỉ riêng mình.

Anh ở nơi nào xa xôi quá,

Gửi gió mây thôi chuyện của lòng.

Sinh nhật mùa thu, ngày thiếu nắng,

Mưa giăng đầy trời, lệ em rơi,

Hư ảo, lạnh lùng, anh xa vắng. ...

Tình ơi, sao cứ mãi đơn côi?

Lá vàng bên cạnh màu hoa đỏ,

Rừng vội thay màu để đón thu.

Trăng nước ngày xưa hoài nức nở,

Anh đã quên rồi chuyện mai sau?

Trời khiến xui chi mình quen biết,

Rồi đến khi nào mới gặp nhau?

Mưa thu giọt buồn rơi thắm thiết,

Mưa có bao giờ mưa biết đau?


 Thanh Huyền