Tôi Cứ Tưởng Tuổi Già




Tôi Cứ Tưởng Tuổi Già


Bao lo sợ cho mỗi mùa thay đổi

cho những năm dài kế tiếp trôi mau

giữa cuộc đời đầy huyên náo xôn xao

cho gió lớn, cho mưa rơi tầm tả

cho tâm thần tan rã, phân vân


Tôi cứ tưởng tuổi già...đổi bản thân

chỉ là lúc làm mình thêm buồn tẻ

qua mái tóc thưa dần theo năm lẻ

từng vết nhăn, tăng vẻ mặt già nua


Nhưng chợt thấy già nua không có tuổi

chớ buồn phiền mà phải hát vui lên

Cuối đường đời, ngày thư thả lênh đênh

đầy tươi đẹp, nhưng tiếc là quá ngắn

Số ngày qua, sót lại nếu may mắn

tính cho cùng, thì còn chẳng là bao!


Tôi cứ tưởng tuổi già...không tươi sáng

như bầu trời mây xám phủ màu tro

như xuân về hoa vẫn chẳng buồn lo

như vành môi nọ chẳng cho nụ cười

khác chi cây cỏ cọc còi

như lễ không nhạc, như văn không đề

như cây bút nọ chẳng đề họa thơ


Nhưng chợt thấy tuổi già...lòng lắng lại

Sống ngày qua chẳng nghĩ đến ngày mai

Tôi ngừng đếm những tuổi đầu chồng chất

Mặc ngày trôi, tôi nhắc viết họa thơ


Tôi cứ tưởng tuổi già...hồn biến đổi

chẳng thiết còn say ngắm những vì sao

Tim đã chai, mất đi ngọn lửa cao

trong cuộc sống đã bao lần soi sáng

khi bầu trời che phủ bởi màn đen


Nhưng chợt thấy...những hoa hồng đẹp nhất

khoe sắc hoa nở giữa mùa Thu lạnh

Trong cái nhìn say đắm, tôi hít mạnh

mùi hoa thoáng dịu vào sâu đáy lòng

Ước gì giữ được hương lâu, để mong

tô điểm mùa thu cuộc đời .



 

 


                                                           
Trang kế.gif