Phở Kỳ Tuyết Mai

 PHỞ TA

 

Sài Gòn có lắm chuyện kỳ

Nam-Kỳ thích phở Bắc-Kỳ mới hay,

Chuyện đó đâu phải mới đây

Bây giờ thêm phở Tuyết-Mai mới kỳ .

                 ***

Nam-Kỳ thích mai, nào biết tuyết

Thôi đó chỉ là chuyện tiểu-tiết,

Nghe bạn rủ đi ăn cho biết

Chớ lời đồn hư-thiệt khó suy .

                 ***

Vào tiệm phở tuy chẳng mai cùng tuyết

Có em chạy bàn trừng liếc lân-la,

Khách phương xa, ráng ra công ngồi đợi,

Tuyết-Mai nầy lại chơi nước kỳ cao

Các ông nào chỉ lo nhìn «thịt sống»

Quên phức rằng thịt dai nhách trong tô .

Phở nuốt vô, ô hô ! Nó nhão-nhẹt,

Lúc trả tiền, càng kẹt cái hầu-bao .

Giá phở quá cao làm ta tá hỏa

Bước ra ngoài, chưa tỏa hết buồn nôn

                      ***

Tỉnh hồn, nhớ Lệ-Chi từng phán

Đói chi !! Ráng đi ăn «phở ta» 

Bả ở nhà xá chi công sức

Nấu «phở nhà» thơm phức vị...yêu

 

                      Cảm hứng khi đọc bài «Phở Tuyết-Mai»

                       TRẦN HỮU-CHÍ