Hãy Yêu Người Làm Thơ...Dù Dở



Hãy Yêu Người Làm Thơ...Dù Dở

 


     Đọc lá thơ anh, em đã khóc 

Vì những dòng trách móc, hờn căm 

Giận mình sao chọn nhầm chàng ngốc  

Thứ "dở hơi", cộc-lốc, cùn-mằn 

Lái xe, anh cằn-nhằn em mãi 

Bảo quẹo trái, quẹo phải chẳng ngờ

Anh đâu biết nguồn thơ em cạn 

Cố tìm đàng ra ngã "mộng thơ" 

Đường "thực-tế", giờ anh đã chọn  

Cơm, cháo, "mì", họ dọn anh ăn 

Còn phần em, có chăng đi nữa

Có lẽ em vẫn chưa dứt nghiệp 

Thơ vần đến hết kiếp tằm tơ 

Nhìn bầu trời mây mờ che phủ 

Muốn phone anh để rủ anh qua 

Giọt mưa rơi chan hòa lệ nhỏ 

Gặp anh để tỏ rõ thiệt hơn  

Anh ơi! Đừng giận hờn thi phú 

Hãy yêu thơ, cay cú mà chi 

Có lẽ vì thơ em ... quá dở

Nên anh đành nỡ dứt tơ vương 

Trong gió lạnh anh thường cảm sốt

Muốn gặp anh chỉ cốt một điều

"Ta chia tay trong chiều mưa gió"

Và em sẽ chọn đó làm đề 

Cho tập thơ dành để tặng anh.

                  

                       TRẦN HỮU-CHÍ

                        Massy 08/06/2010

 Nhân đọc bài viết "Đừng Yêu Người Làm Thơ" của Nguyễn Thị Thanh Dương