Hai Kẻ Dưới Mưa



Một buổi tối có chuyện không vui nên tôi phải lang thang dưới mưa trên hè phố. Đã đi mãi, quá xa nhà, sợ khi mưa lớn sẽ bị ướt cả người nên vội vã quay trở về. Trong lúc đi bộ trên hè phố về đêm trên đường về nhà, đã tình cờ gặp một người con gái đi một mình, hai mắt ướt lệ, có lẽ nàng có chuyện rất đau lòng. Hình ảnh này đã làm tôi xúc động và giúp tôi viết bài thơ :

 


CÙNG ÐI DƯỚI MƯA

Ðèn đường phố xá vắng teo  

Lâu lâu xe chạy cái vèo, nước văng

Trời mưa, mưa bụi, lăn tăn

Ðêm khuya gió lạnh, cắn răng mặt mày

 

Mùa đông gió rét mưa bay

Ðường khuya chẳng mấy bóng ai trên hè

Cúi đầu em bước dù che

Còn ta thui thủi theo theo về nhà

 

Ðoạn đường đi được khá xa

Nhìn em ta thấy lệ sa thành dòng

Phải chăng em khổ trong lòng

Mắt em nhỏ xuống một dòng với mưa

 

Anh đây đau khổ cũng thừa

Cùng đường anh bước như đưa em về

Mưa sao mưa mãi buồn ghê

Lòng anh chán nản biết về nơi nao

 

Em ơi, dù khổ thế nào

Xin em can đảm để sao qua ngày

Ôi sao sầu khổ quá thay

Xin mưa rửa sạch khổ cay cho đời.

 

                  Tôn-Hoài-Phương

  Sydney 4-4-03