Đi Lang Thang



Bài thơ sau đây kỷ niệm một ngày tôi buồn, lái xe ra công viên, rồi đi bộ nhìn mây, nhìn cỏ, nhìn con rạch với rong rêu và nước chảy. Bỗng nhiên trời mưa tôi không chạy kịp về chỗ đậu xe nên cả người bị mưa ướt ...Thôi thì có thân phải chịu … về nhà nhớ lại viết vài dòng thơ :

ÐI  LANG  THANG


Bước đi rặng núi ngẩn ngơ

Làn mây lơ lững trên đồi núi xanh

Nhìn quanh cây cỏ rêu xanh

Nước róc rách chảy bao quanh nỗi sầu

 

Nỗi sầu chẳng phải một câu

Nói ra ai hiểu nỗi sầu của ta

Ngập ngừng chẳng muốn nói ra

Nói ra e ngại nên ta ngập ngừng

 

Bầu trời xanh bỗng giăng mây xám

Lòng ta đây vẫn cố vươn lên

Trận mưa đổ xuống thân ta

Có thân phải chịu, có vay phải đành.

 

Tôn Hoài Phương