Đêm Mưa Quá Buồn


ÐÊM  MƯA  QUÁ  BUỒN (thơ & bài ca)


 

Đêm nay vẫn giống đêm rồi

Mùa đông mưa gió em tôi một mình

Xuân đi hè đến vô tình

Rơi rơi chiếc lá lòng mình chiều thu

 

Buồn ơi một kiếp phù du

Như bong bóng biển sương mù buồn ghê

Ðêm đêm thương nhớ não nề

Lòng trong tượng đá nhớ về ngày xưa

 

Trời mưa rồi vẫn gió mưa

Em như giọt nước giọt mưa trong đời

Ngậm ngùi bóng đổ nghiêng xuôi

Như con thuyền lạc trôi trôi phương nào

 

Ngỡ ngàng một giấc chiêm bao

Giật mình giờ đã đi vào xa xưa

Tóc em gió thổi đưa đưa

Ðêm khuya gió rít, hạt mưa quá sầu

 

Ngồi trong khung cửa đêm thâu

Nghe cây, nghe gió rì rầm âm xưa

Buồn sao giọt nước giọt mưa

Tóc tách trên đá mình như rã rời .

 

              Tôn-Hoài-Phương , 5-11-04