Tình Đá Màu Hồng


Hôm nay ngồi nhớ lại chuyện xưa. Khi còn ở tuổi học trò, tôi và người bạn Lê Quang Dị thường ra bờ sông câu cá (làng Bao Vinh) hoặc ngồi chơi trên bờ đá nhìn xuống dòng sông. Một hôm tôi thấy một hòn đá màu hồng thật đẹp hơi giống cẩm thạch nhưng không có vân. Tôi đã xuống nước lượm lên, ngắm nghía và khen dễ thương quá. Bạn tôi cũng cầm nắm, ngắm nhìn một lúc rồi bạn tôi bảo:“ Mày muốn đem về nhà chơi hay sao? Má mày sẽ nói mày là đồ điên, lớn rồi mà còn chơi đá cuội”. Nói xong nó định ném xuống sông. Tôi cản lại và mơ màng nói đùa với bạn: “Viên đá này khá đẹp biết đâu nó là một nàng tiên bị đày đọa. Thôi mình để nó trên bờ cát khỏi phải lạnh lẽo quanh năm và không thấy mặt trời, có tốt hơn không”.  Bạn tôi ngớ ngẩn nhìn tôi.  Thấy tôi nâng niu hòn đá màu hồng đặt lên bờ cát và cười vui tươi,  không hiểu bạn tôi nghĩ  gì nhưng bạn cũng cười to cùng với tôi!… Nhớ lại chuyện trẻ con ngày xưa, hôm nay tôi viết bài thơ:


 TÌNH  ÐÁ  MÀU  HỒNG

Một hôm ta đến bờ sông

                 Ngắm nhìn hòn đá màu hồng xinh xinh

Ðá ơi sao sống im lìm

Ôi sao xinh đẹp mà chìm dưới sông

 

Bao năm hụp lặn buồn không ?

Cuộc đời lạnh lẽo đá trông ngóng gì

Cá xinh bơi lội quanh thì

Rong rêu xin chớ quấn hình đá xinh

 

Bao năm đá vẫn nguyên hình

Màu hồng vẫn giữ, xinh xinh vẫn còn

Em ơi, em chỉ đá hòn

Chẳng vàng chẳng bạc ai lòng quý em

 

Anh đây, anh hiểu đời em

Hôm nay anh nắm đưa em lên bờ

Lên bờ em cứ đợi chờ

Ít  ra em cũng vui chơi nhìn trời

 

Ðá xinh trên cát gọi mời

Biết đâu quân tử một đời thương em


Tôn-Hoài-Phương

Sydney, 16-05-03