Anh Là Người Điên



ANH LÀ NGƯỜI ÐIÊN

 


Em ơi anh chỉ người điên

Ði trong thành phố chẳng nhìn thấy ai

Anh điên, điên thật chẳng sai

Tai nghe la mắng chẳng hay biết gì

 

Cuộc đời ta chẳng có chi

Nghĩ lui nghĩ lại có gì nói đâu

Anh thích bóng mát bên cầu

Anh ngồi câu cá chẳng câu được gì

 

Em ơi anh chẳng biết chi

Anh đi tản bộ mỗi khi chiều về

Ðường dài chân bước lê thê

Nhìn mây nhìn nước nhìn về xa xa

 

Thương sao đất nước quê nhà

Áo cơm không đủ sao anh ơ hờ

Quê người đất nước ai mơ

Quê ta rách nát trông chờ ai đây

 

Ta điên quên hết chuyện này

Mong ai còn tỉnh ra tay lái lèo.

 

      Tôn-Hoài-Phương, Sydney-01-04.