Nha Trang



Nha Trang 



 Biển chiều sóng lớn đánh vô
Cuốn theo giọt nắng trắng xô vào bờ
Vết tôi từ thuở ấu thơ
Thời gian lớp lớp bây giờ còn đây


Qua cầu Xóm Bóng mưa bay
Nhịp xe thổ mộ sầu lây lất đời
Ghé Tháp Bà đứng nhìn trời
Ngó vô Cầu Đá nhớ người viễn du


Chèo ra Hòn Yến xa mù
Còn thương cái ngọn trăng lu soi đường
Trăng soi em buổi hoàng dương
Theo người lạc bước trong Phường Củi xưa


Khóc tình biết mấy cho vừa
Treo đầu cành gió biếc đưa vô Thành
Gió đưa tôi xuống Hà Thanh
Viếng người chết trận rừng xanh năm nào


Chừng về gặp lũ mưa rào
Lại trôi giạt chốn lao xao chợ Đầm
Tới đây kêu rượu đậu nành
Không trăng đối ẩm thì đành say thôi


Hòn Chồng xa Hòn Vợ ơi !
Tình tôi ai phụ đứng ngồi thở than
Cái ngày bỏ biệt Nha Trang
Đèo cao Rọ Tượng cao ngang tầm sầu


Hay tại lòng tôi mưa mau
Thấy Nha Trang khóc dưới cầu Hà Ra.


Phan Ni Tấn