Ơn sâu Thầy khai phá - Ba lăm năm trôi qua



Xin gởi lại các bạn những vần thơ cũ mà tui nhớ trường nhớ thầy, nên làm hai bài này để tặng các thầy cũ và đặc biệt cho Giáo Sư Nguyễn Văn Hoàng, nhóm Vô Cơ.

TSN


Ơn Sâu Thầy Khai Phá




Cuộc đời tôi chảy dài là học tập


Học từ trường, học bạn, học thầy cô


Học kính trọng, học tình thương muôn thuở


Học, theo tôi mãi những chặn đường gai góc


 


Tôi chỉ được học ít ở trường Khoa Học


Nhưng nơi đây nhiều mơ ước cháy bừng


Rồi, học ngoài đời, học len lỏi, học thời cơ


Học cay đắng mới thấm cái tình cái học


 


Lao tù cũng biến thành trường Đại Học


Giúp đời tôi vào cuộc chiến từ đây


Dù có phải đối mặt bạn hay thù


Thì sức mạnh, niềm tin, vẫn chảy đầy huyết quản


 


Theo ánh nắng, hoa xoay theo lý tưởng


Vượt thác, băng ghềnh, không ngại khó khăn


Phải biết, tự hào, từ ngọn lửa mái trường


Sẽ hun đúc mãi trên chặng đường tìm lối sống


 


Giữ vững mái chèo, cho thuyền vượt sóng


Phải chăng là nét ngay nét thẳng ban đầu


Là hình ảnh người Thầy, là ngọn đuốc đêm thâu


Là hào quang, là tự trọng muôn đời, muôn kiếp


 


Ôi, bóng xế, chiều tà, chim bay về tổ


Bạn vàng ơi, tôi biết nói gì đây


Nét bàn tay còn in đậm mái sân trường


Thầy dìu dắt từng bước đi chập chững


Để đời ta đứng vững cuộc trường chinh


Để hiên ngang, hùng dũng, giữa đất trời


Để đưa nước, đưa tôi về nguồn cội


Để ơn sâu, Thầy dạy chảy vào tim


 


Thúc Soạn Nguyễn


Canada, 07 December 2009



                 **********



Ba Lăm Năm Trôi Qua

 

Nếu hai cõi có con đường trở lại

Mời Thầy về thăm lại mái trường xưa

Hơn ba lăm năm, gắn bó cuộc đời

Bụi phấn bảng đen, chưa hề mệt mỏi

Có những buổi chiều, không gian chợt tối

Cộng Hòa lên đèn, mệt mỏi đợi ai?

Nhưng bảng đen đầy dấu phấn ngoằn ngoèo

 Thầy vẫn đứng đấy ân cần giảng giải !!!!

 

 

Đời Thầy có niềm say sưa vô hạn

Dạy học trò sao cho giỏi cho ngoan

Cho mai sau Thầy gặp lại nơi này

Các em đó, và học trò ngày ấy

Là chuyên gia, là bác sĩ, kỹ sư

Là nhà văn, là nhà báo, nhà thơ

Là tất cả, như Thầy từng mong đợi

Nhưng hơn ba lăm năm, đã trôi qua

Khoa Học xưa, các mái đầu đã bạc

Gặp lại nhau, qua chén rượu thời gian

Để nhớ thầy, nhớ bạn, nhớ người yêu ...

Bây giờ đâu đó? Thầy đâu hỡi...Thầy?

 

Thúc Soạn Nguyễn

Canada, 23 November 2009