Những Bài Thơ Không Tựa Đề


 

Những Bài Thơ Không Tựa Đề



Đêm ấy, có hai sự lặng lẽ

Sao trên trời và anh trong tay em

 

“Biết nói gì đây lúc tiễn anh

Đêm khuya sương lạnh gió lay cành

Người đi có nhớ câu hẹn ước

Cho mối duyên tình mãi thắm xanh”

 

Nếu có một ngày em nhớ anh

Cứ ngồi bên cửa vắng lặnh thinh

Anh sẽ bay về trong hương gió

Đến với em như thể vô hình

 

Nếu có một ngày em nhớ anh

Đứng bên cửa sổ nhìn ra xa

Anh sẽ là sương vừa kết lại

Tạm đậu trên cành nhánh lá non

 

Thôi nhé, đừng buồn, đừng nhớ mong

Bởi là qui ước của thời gian

Chúng mình hai lối ngăn trần thế

Nhưng có chung nhau một khung trời

 

Anh sợ ngày dài xa thăm thẳm

Em anh không đủ sức mà đi

Em ơi cứ tựa vào làn gió

Gió sẽ mang đi nỗi nhớ nhung

  

----------------------------

 


Những chiếc lá bay theo làn gió

Cánh chim trời ẩn khuất trong mây

Hàng dậu tím mấy mùa quên nở

Bởi chốn xưa thiếu vắng bạn tình

 

Bên sân nhỏ, rêu thềm năm cũ

Mái nhà xưa vắng lạnh bơ vơ

Căn phòng kia im tiếng thở dài

Em lạc lối bởi đâu là mộng?

 

Em khẽ hát, bài ca sum họp

Bạn lòng ơi, còn tưởng đâu đây

Nhưng tiếng đàn không ai bắt nhịp

Tiếu Ngạo Giang Hồ chỉ riêng em

  

-------------------------------


 

Ở nơi đây, trời sương như khói

Áo mùa thu đỏ lá bên đường

Ta cũng thấy má em au đỏ

Mái tóc chùng ngai ngái mùi hương

 

Ở nơi đây buồn khi đêm xuống

Khi sương đêm giọt đọng giọt rơi

Thôi về tìm lại dòng hơi ấm

Để tàn dư ấp ủ hơi đêm

 

Ta lang thang như kẻ trong mưa

Tháng Mười nơi đây đầy hơi nước

Vẫn biết nơi đây ta tạo nghiệp

Nhưng nơi đây tình tan như sương

 

----------------------------

 


Cái thuở sinh viên lại trở về

Rong chơi khắp phố với mình em

Mang mang nỗi nhớ, cà tàng đạp

Chở cả tình em lẫn yêu thương

 

Cái thuở sinh viên lại trở về

Thuở bàn tay trắng, thuở hào hoa

Bến bờ ảo vọng đưa em lướt

Dậy sóng ao tù mọi nhánh sông

 

Cái thuở sinh viên lại trở về

Vũ điệu chiều thu bến tình yêu

Công viên vàng lá mình tao ngộ

Gió hiu hiu nhẹ bén vào tim

 

Cái thuở sinh viên lại trở về

Giảng đường, gốc phượng, ngập yêu thương

Thấp thỏm ngóng trông trường tan học

Ta về xe đạp mọi đường thu

 

Cái thuở sinh viên lại trở về

Rong chơi khắp phố bằng xe đạp

Chắng ngại mưa giông, ngần nắng cháy

Kút kít đưa em một xe thôi

 

------------------------------------

 


Căn buồng nở rộng tự bao giờ

Bởi nửa trời xanh theo chân anh

Chái bếp lạnh tanh, bàn ăn vắng

Lẳng lặng mình em với thẫn thờ

 

Một mình em, chiếu giường một nửa

Chợt bàng hoàng bởi nửa linh hồn

Nếu anh đi mãi, anh vắng mãi

Trái đất này thui thủi mình em      

 

-------------------------------


 

Em ngồi nhặt nhạnh làm thơ

Trả anh ngày tháng anh chờ em yêu

Em ngồi từ sáng đến chiều

Trả anh cái nụ hôn liều ngày xưa

Em ngồi em đợi trời mưa

Nhớ anh cái phút anh đưa qua cầu

Em ngồi anh có hay đâu

Vọng phu lúc ấy bắt đầu hóa em


 

Riêng tặng em gái vì sự mất mát vừa qua

TSN, Canada, 26 tháng 8 năm 2011




Trang trước                Trở về đầu trang                Trang kế tiếp