Họa Thơ Trần Ngọc Kim " Ngày Mai Có Người Xa Paris"






Ngày Mai Có Người Xa Paris




 

Ngày mai anh sẽ xa Paris,

 

Xa nhánh sông Seine buổi học về,

 

Xa tháp Eiffel thời mới lớn,

 

Xa  mối tình xưa trót hẹn thề.

 

 

Ngày mai anh sẽ phải chia tay,

 

Một thời hoa mộng sớm tàn phai.

 

Ngày mai chắc là mưa tầm tã,

 

Mưa khóc vì anh hay khóc ai?

 

 

Ngày mai anh sẽ đi rất xa,

 

Mang theo nỗi nhớ kẻ xa nhà.

 

Tình yêu ngày trước xin trao gửi,

 

Cho người vẫn còn ở Paris.

 

 

Em hãy cho anh nói tạ từ,

 

Nhìn em lần cuối trước khi đi.

 

Anh ôm thương nhớ vào xa vắng,

 

Cùng bóng hình em đến cuối đời.


 Trần Ngọc Kim

 




 


Ngày Mai CNgười Về Đà Lạt (Petit Paris)*

 



Hôm nay em trở về Đà Lạt

Gần lại Hồ Hương sáng mờ sương

Gần lại tuổi già vương trên tóc

Gần lại dở dang của một thời

 

Hôm nay Đà Lạt đón em về

Em mang gió lạnh ở quê xa

Em mang nắng ấm vùng viễn xứ

Lau lại hồn anh có phải không?

 

Anh biết hôm nay em trở về

Em đem tình cũ trả lại anh

Em đem nhung nhớ trao người khác

Em đã đi rồi ... trở lại chi?

 

Đừng nói chi em khi gặp nhau

Đừng nhìn nhau nữa, lệ mi trào

Nhớ thương xa vắng mình em giữ

Giúp anh lê trọn kiếp độc hành.


TSN 01-06-2011

 

 * Đà Lạt còn gọi là Petit Paris 








Nhớ Anh



Đà Lạt trong sương mù em quay lại

Giữa hàng đào nay đang độ ra hoa 

Hồ Xuân Hương muôn sóng tỏa gợn buồn

Qua phố nhỏ nơi anh luôn đứng đợi 

Cùng đến trường ta mới chịu chia tay 

Bao kỷ niệm, lòng em mãi còn giữ 

Lời hẹn thề, trang tình sử đôi ta 

Đừng giận em vì đôi ngã phân ly

Nắm tay cùng em đi con đường mới

Dứt độc hành song bước tới ... paradise! 

 

 Trần Hữu Chí 01-06-2011



Trang trước                Trở về đầu trang                Trang kế tiếp