Đà Lạt Quê Tôi... Đâu Rồi?



Đà Lạt Quê Tôi... Đâu Rồi?



Tôi đứng lặng nhìn trời cao lồng lộng

Nơi suối ngàn ôm chặt lấy đồi thông

Mùi cỏ rau phủ kín những vườn hồng

Cơn gió thoảng nghe trong lòng lành lạnh

 

Tôi đi lạc bên bờ hồ sương trắng

Nhìn bờ kia là một dãi đồi cù

Nóc giáo đường ẩn hiện giữa làn mây

Viện Đại Học chìm sâu trong nỗi nhớ

 

Người Đà Lạt hiền hòa nhiều mơ mộng

Trải tình nhau vào “Thung ng Tình Yêu”

Ánh mắt em “Hồ Than Thở” lấp đầy

Ta ngụp lặn “Rừng Ái Ân” dịu ngọt

 

Ngọn Lâm Viên, Trường Võ Bị mù xa

In đậm nét những bước chân Bùi Thị

Để tan trường, chàng Chiến Tranh Chính Trị

Ngắm nhìn em mà ngơ ngẩn hồn anh

 

Tay trong tay ta vòng chợ Hòa Bình

Sau cay đắng cà phê Tùng buổi sáng

Ta dìu nhau về Trại Hầm, Trại Mát

Tìm chất chua, chất mận ngọt mùa Xuân

 

Lội núi băng đèo hơn mười cây số

Giữa đường đi ghé thác Da Tan La

Cho em dựa vai tôi, chân khuấy nước

Thác Pờ Ren dừng lại trong môi em

 

Đồi “hai mộ” điêu tàn theo năm tháng

Thác Cam Ly rỉ giọt dưới trăng mờ

Hẹn chiều tàn Vườn Bích Câu dạo gót

Vẳng trong đêm Linh Sơn Tự  ngân rền

 

Tan sương lạnh, chuông nhà thờ rung nhẹ

Để Giáo Hoàng Học Viện chợt bừng lên

Cho tình thương dào dạt sóng tình thương

Cho tự do cao vút tận ngàn phương

 

Không nhắc nữa eo ôi sao nhớ quá

Dĩ vãng về để nỗi nhớ tuôn đi...

 

TSN Canada 5 tháng 4 năm 2011

 

Ghi chú:

- Bùi Thị: Trường nữ trung học Bùi Thị Xuân

- Thác Da Tan La: Thác Datanla

- Thác Pờ Ren: Thác Prenn

- Cho những ai từng sống, từng ghé qua và từng có kỷ niệm   về Đà Lạt.