Mùa Vu Lan



Mùa Vu Lan

 


Vu  Lan mùa báo hiếu,

Thoáng buồn  nhớ đến mẹ,

Nhớ bạn bè phương xa,

Nhớ thầy cô dạy bảo,

Lòng mẹ thật bao la,

Nghĩa mẹ  như  suối nguồn,

Suối  nguồn thì khó cạn.

 

Con thường hay nhớ mẹ,

Nhẫn nại cùng hy sinh,

Đức tính mẹ hằng giữ,

Khó theo lắm mẹ ơi,

Bạn bè hay nhắc đến,

Mẹ Đoan hiền quá trời.

 

Hãnh diện vì mẹ tôi,

Sống chân thành giản dị,

Được nhiều người mến yêu.

Tôi nhớ hôm tang lễ,

Một cụ già làm thơ,

Tặng hai chữ ‘hiền nhân’,

Làm nhiều người nhỏ lệ.

 

Nhớ những năm cuối đời,

Tuy con không sống gần,

Nhưng chắc tại phước duyên,

Ba lần vào bệnh viện,

Đều có con cạnh kề.

 

Đời mẹ nhiều gian nan,

Chịu rất nhiều đau khổ,

Mẹ vẫn luôn kiên trì,

Thương dẫn đàn con đi.

 


Hiếu thảo với mẹ cha,

Mẹ đã dạy chúng con,

Qua lời ăn cách ở,

Cứ nhìn đấy mà theo,

Mẹ hiền gương mẫu quá.

 

Nơi vĩnh hằng xa xôi ,

Mẹ  nhớ các con không?

Mùa Vu Lan báo hiếu,

Con nhớ mẹ thật nhiều,

Hơn bốn năm rồi đó,

Mẹ xa con xa cháu,

Nhưng con luôn nhớ  mẹ,

Khi bận bịu cháu con,

Chủ nhật chúng về thăm,

Cơm nước con bầy sẵn,

Hỏi cháu muốn ăn gì ?

Vân Anh nhắc cho con,

Mẹ giống ‘y’  bà ngoại,

Hôm con lên thăm bà,

Con lớn rồi tự lo,

Bà cứ theo con hỏi,

Cháu muốn ăn món gì?

Để bà đi lấy cho.

 

Mẹ tuy đã xa con,

Nhưng con luôn tin tưởng,

Sẽ có ngày đoàn tụ,

Miền vĩnh hằng lạc an.

 

Kim Đoan (Sherbrooke,Canada)

Mùa báo hiếu 2010

 

 

Trang trước                Trở về đầu trang                Trang kế tiếp