Muộn Màng



Muộn Màng



Em đứng đó, ngàn hoa thêm rực rỡ
Em bước đi, hoa còn ngẩn ngơ buồn
Trong khoảnh khắc ta sống thời son trẻ
Trái tim khô còn đọng phút giây này

Ngàn năm trước ta yêu em ngây dại
Vạn năm sau ta vẫn mãi hoang mang
Em đến muộn? Hay ta về quá sớm?
Áo mùa đông trĩu nặng cuối con đường


Trung SD

1 Tháng 4, 2010

 

Cảm tác bài thơ hay của thầy Trần Hữu Chí