Đà Lạt



Đà Lạt



Nắng lên sưởi ấm con đường

Mây qua dốc nhỏ mưa tuôn tìm về

 

Thành phố đìu hiu mưa không tạnh

Đỉnh núi Lâm-Viên mây trắng bay

Gặp em chưa hết một ngày

Nhớ em từ thuở chim bay về rừng

 

Đường lên dốc đá thông chập chùng

Nhà em thấp thoáng sau hàng cây

Có đôi liễu rũ hao gầy

Có em xõa tóc hong đầy tuổi mơ

 

Mầu tóc đen huyền hay mầu đêm

Buông lơi nhè nhẹ ngón ưu phiền

Nước theo suối tóc dịu êm

Bọt bèo gội rửa nỗi niềm xót xa

 

Đôi mắt em buồn hơn quạnh hiu

Xa trông vời vợi bóng mây chiều

Giữa vùng cây lá tịch liêu

Ta nghe sóng vỗ, thủy triều gọi tên

 

Nắng xuyên kẻ lá tìm hơi đất

Tay nắm bàn tay tìm đến nhau

Pensé tím thẫm, lòng đau

Mai kia ở lại, đường nào em đi?

 

Than-Thở chiều êm, mưa nỉ non

Nhớ câu chuyện cũ lệ rơi buồn

Thương ai cây lá sầu vương

Thương em mưa đổ, chiều buông ngang đầu

 

Bước chân e ngại, bước chưa về

Hết con dốc nhỏ ngõ chia hai

Mimosa nở cuối ngày

Mong manh như bụi vàng bay trong chiều

 

Chợ nhỏ, ngày lên, bờ đất ẩm

Bến xe, hàng quán mờ trong sương

Bóng em còn đứng bên đường

Giọt mưa chợt lạnh, như thương má hồng

 

NCT, San Diego, 4/2001