Về Mùa Đông Buồn



 
Ghi Nhớ Ngày Mẹ

 


Ghi nhớ mãi hai mươi hai tháng bảy

Trời vào đông, mây xám phủ mịt mờ

Vĩnh biệt Mẹ, thấm lòng đau như cắt

Sống giữa đời, con cảm thấy bơ vơ

 

Con khấn nguyện cho Mẹ đau khỏi bệnh

Sống vui tươi, hạnh phúc suốt cuộc đời

Mừng đàn trẻ sớm an bề gia thất

Đời có Mẹ, Con luôn thấy tuyệt vời


Nhớ thuở nhỏ, quê Long Hương Bà Rịa

Đường quê xưa, đón mẹ đi chợ về

Tìm qùa bánh trong làn mây giỏ xách

Đời trẻ thơ năm tháng thấy vui ghê

 

Nhớ những ngày, nổi trôi trên biển cả

Sóng bạc đầu, Mẹ khấn chóng mau qua

Mẹ nhìn thấy đàn con nay thành đạt

Lặng lẽ mừng khi dự lễ đăng khoa

 

Con tiến bước chuỗi ngày đi du học

Mẹ ngập ngừng trông ngóng phút vinh quang

Con mong đạt, điểm cao về dâng Mẹ

Con  đậu rồi, tin nhắn Mẹ chẳng sang

 

Thế là hết, biết làm sao gặp Mẹ

Xứ London con nước mắt lưng tròng

Con bất hiếu Mẹ ơi xin tha thứ

Để Mẹ già phút cuối đã chờ mong

 

Con sướt mướt ngày đêm thương nhớ Mẹ

Nhớ đến thời được ấp ủ mộng mơ

Nhìn đêm xuống, thêm đợi chờ nôn nóng

Bên trời Tây vẫn biết Mẹ đang chờ

 

Rưng ngấn lệ, mỗi khi nghe bác kể

Thương Mẹ nhiều, con ca hát cầu kinh

Niềm tin Chúa chúng con luôn phó thác

Cầu cho Mẹ sớm hưởng phước trường sinh

 

Con mới biết từ nay đã mất Mẹ

Bao yêu thương, Mẹ vất vả vì con

Trời trở lạnh, lòng càng thêm cô quạnh

Dõi trong đêm, nhớ thương Mẹ mỏi mòn

 

Vĩnh biệt rồi con ngấn lệ đầy vơi

Mẹ ơi thương nhớ mênh mông một trời

Nỗi nhớ con mang hoài theo bóng Mẹ

Noi gương Mẹ, sống tin yêu cho đời

 

M.T

 





Mùa Đông Buồn


Trời hoang vắng theo thu tàn trụi lá 

Nghe mênh mang trong kiếp sống phù du 

Đời lữ thứ qua những ngày vui đủ 

Lá xanh rơi, vội vã đến thiên thu 


Tháng bảy về viết bài thơ tư lự 

Ngắm hình chị vào hương khói mịt mù 

Chị để lại một quãng đời vui thú 

Mãi vương đầy lệ ướt khóc ngàn thu.


Sương vương lá, khóc tình Chị chan chứa 

Nhớ Chị thương, nguyên vẹn dấu xa xưa 

Lòng quyến luyến dõi theo về đất hứa 

Giọt lệ sầu lặng lẽ phút tiễn đưa 



Giữa hiu quạnh nghe côn trùng rả rích 

Nấm mồ xanh như quán trọ bên đường 

Gói hành trang chứa muôn vàn công đức 

Cùng số kiếp hồng trần sống bi thương  


Thôi từ đây cánh bướm đã xa cành 

Thương đời nhau trong số kiếp mong manh 

Trách làm sao trước bao điều ngang trái 

Lòng bâng khuâng thương tiếc giấc mộng lành 



Tình nhân ái muôn thuở sẽ lặng câm 

Đời lưu vong  thôi  lặng lẽ khóc thầm 

Mộng đang lên, tiễn Chị vào đất cấm 

Mượn vần thơ ca ngợi mối tình thâm 

 

Tình Chú Bác, mối chân tình gần gũi 

Bóng chị đi còn đậm nét thời gian 

Thân xác dẫu vùi sâu trong lòng đất 

Linh hồn Chị vĩnh viễn với không gian 


MT





 Ngàn Thu Thương Nhớ

 

Anh tiễn Em về nơi đất thánh

Vành khăn trắng, nặng một màu tang

Xe lăn, một cõi lòng tan nát

Em mải đi lần tới nghĩa trang

 

Em đã xuôi về miền đất hứa

Lệ đầy, mây tím phủ trời tang

Mùa đông lạnh lẽo hồn Anh chết

Theo cỗ quan tài Em mới mang

 

Âm dương đôi ngả, vẫn giữ lời

Nhìn ánh sao băng lạc cuối trời

Như mắt người thương ngày hôn ước

Vợ hiền yêu dấu đã  xa vời

 

Em đi để lại đời cô quạnh

Anh sống mang riêng những đoạn trường

Tiếc nuối khôn nguôi giờ vĩnh biệt

Em về cát bụi, Anh  nhớ thương

 

Đời cô lẻ, tháng ngày Anh đếm

Thao thức canh dài thương nhớ thêm

Ngậm ngùi đưa tiễn Em lần cuối

Còn lại mình Anh, trong bóng đêm

 

Ngàn thu vĩnh biệt, Em yên nghỉ

Thổn thức trong tâm, bóng hình ai

Đêm về mong thấy Em trong mộng

Để bớt cô đơn, lệ đẫm hoài    

 

Nghe trong gió dáng Em mờ ảo

Nhìn đàn con mất mẹ, bơ vơ

Anh lặng lẽ để rơi đôi dòng lệ

Cầu Chúa thương Em sớm về trời

 

                        M.T

 





Tiễn Chị


 

Lời phó linh hồn bao đau xót

Nghe xong thổn thức lẫn buồn vương 

Chơi vơi trong nỗi niễm thương nhớ

Chị đã xa rời, chốn tha hương



Trước khói hương bao người nức nở 

Chị đi đành để lại đằng sau 

Bạn, người thân lệ nhòa vương vấn 

Cuối nẻo đời mong lại gặp nhau 


Vào những ngày thơ ngập nắng vàng 

Tuổi xuân phơi phới đẹp cao sang 

Thanh cao tươi sáng đời thanh nữ 

Mơ mộng đời luôn thấy vẻ vang 


Nhớ những chiều thu trải lá vàng 

Đường về gió lộng thấy thênh thang 

Trăng treo đỉnh núi, cao vời vợi 

Tuổi ngọc buồn thương nhớ mênh mang 


Định mệnh nào đâu có trông mong 

Thêm bao sầu tủi ngập trong lòng 

Cuộc đời lữ khách mờ nhân ảnh 

Những mảng đời trôi nước ngược dòng 


Trăn trối như vừa mới đâu đây 

Bao điều thương mến mãi tràn đầy 

Một đời chan chứa muôn tình thắm 

Che bóng đời nhau như dáng mây 


Công đức đầy, nuôi Hồn sau trước? 

Hé môi cười tạm biệt cõi thế nhân 

Đôi mi khép chặt nguồn hạnh phúc 

Giã biệt từ đây chốn hồng trần 

 

Khách khứa, bạn bè khắp xa gần

Cuộc đời dương thế kết làm thân

Phút cuối tiễn đưa về Nước Chúa 

Nguyện cầu Chị được hưởng Thánh ân


Đường ánh sáng vào nơi Thiên Quốc

Ngày về rực rỡ ánh bình minh 

Nơi tiên cảnh thưởng người công chính 

Tiễn chị xuôi về cõi trường sinh 

 

M.T