Tuyển Tập Thơ 2



Tuyển Tập Thơ 2


Hiện Hữu


Có ngọn gió lùa.
Đùa trong cọng tóc.
Mang hương bốn mùa.
Thơm tóc em xưa.

Có vệt nắng vàng.
Ủ hơi em ấm.
Đền lại tháng ngày.
Lạnh vắng vòng tay.

Có nốt nhạc trầm.
Lạc trong hơi thở.
Mang lời thì thầm,
một thuở xa xăm.

Có hạt sương đêm.
Ngủ trong mắt ướt.
Rụng xuống môi mềm.
Dỗi tình chưa quên.

Có những tình ca.
Đọng trên môi ngọt.
Có tình không nhạt.
Có hồn không xa.

 

 

Huế


Có dòng sông lặng lẽ chờ tôi.
Có ai kia vẫn cạnh bên đời.
Đã dăm bảy lần ra thăm xứ Huế.
Tôi biết lòng tôi, yêu quá đi thôi!

Có cây đàn vẫn khảy đêm đêm.
Có trái tim vẫn đợi bên thềm.
Nhưng tiếng thì thầm trong tôi bối rối.
Sao lời không ngỏ, sao tình lặng im?

Có giấc mơ, đẹp như bài thơ.
Có mối tình sâu, nhưng ơ hờ.
Để qua đời nhau, không lần hứa hẹn.
Như giòng sông Hương vẫn chảy lững lờ.

Có hai người đứng mỗi bờ sông.
Muốn có nhau phải vượt qua dòng.
Như cầu Trường Tiền nối mười hai nhịp.
Mất một nhịp cầu, tình cũng đành không.

 

 

Khóc Mẹ


Tóc con trắng như vành khăn tang trắng
Mẹ ơi bây giờ vĩnh viễn xa nhau
Xa mẹ bao lần tim dẫu luôn đau
Con vẫn biết mẹ hãy còn đâu đó

Chỉ lần này lời chia tay không ngỏ
Mẹ âm thầm lặng lẽ bỏ đi xa
Con vẫn còn như đứa bé thật thà
Vẫn thương, giận mỗi lần con xa mẹ
Vẫn thèm quá vòng tay ôm rất nhẹ
cái vò đầu trước lúc mẹ rời con
Con phải quay lưng dấu giọt lệ hờn
rồi lủi thủi lặng nhìn theo bóng mẹ

Tóc đã bạc, tuổi con đâu còn trẻ
nhưng đường đời đi mãi vẫn chưa quen
Con vẫn mong hoài mẹ ở gần bên
sẽ chỉ bảo dặn dò con mọi thứ

Hay sẽ chỉ ngồi cạnh con khi ngủ
Con chẳng bao giờ trăn trở thâu canh
Mẹ sẽ giữ xa những mộng không lành
Sẽ giữ ấm lòng con khi gió bão

Mẹ sẽ dạy con đường đời, nẻo đạo
Ðường đời dài, nẻo đạo hãy còn xa
Bởi nợ trần con vẫn phải bôn ba
Ðời mãi động nên con cần có mẹ

Mẹ bỏ ra đi, đời con vắng vẻ
dẫu làm mẹ rồi con vẫn trẻ con
Sao mẹ không gần cho con thỏ thẻ
Con làm mẹ rồi, con hiểu mẹ hơn

Nặng gánh hai vai nuôi con vất vả
Con hiểu thế nào nghĩa mẹ bao la
Con hiểu vì sao mẹ luôn tất tả
Dọc ngang đi về muôn dặm đường xa

Khóc mẹ, mẹ ơi! mắt khô cạn lệ
Con ru ơi à! mẹ ngủ giấc ngon
Trong trái tim con là dòng máu mẹ
Mẹ giữ một đời nhịp đập tim con

 

 

Nếu Có Giận


Môi có giận, giữ môi cười chút nữa
Mắt có buồn, mắt chớ vội long lanh
Biết em hờn, tim sẽ đập thêm nhanh
Hồn bối rối sẽ làm tôi lúng túng

Không giận thiệt xin em đừng làm nũng
Ðừng chau mày không nói giả làm ngơ
Tôi có nhìn đừng cúi xuống ơ hờ
Tôi bên cạnh đừng giả vờ không biết

Dẫu giận thiệt cũng đừng chao mắt liếc
Kẻo em làm thương tích trái tim tôi
Chỉ thầm thì thỏ thẻ nói nhau thôi
Tôi sẽ chẳng ngượng ngùng lời xin lỗi

Ðừng mãi giận tim tôi hoài sám hối
Lời tình ca tôi viết sẽ không vui
Giọng em buồn thiên hạ sẽ bùi ngùi
Mấy ai sẽ đánh liều yêu nữa chứ!

Em càng giận tôi lại càng khó xử
Muốn ngỏ bày ngôn ngữ lại đi xa
Em thêm hờn tình lại cứ phong ba
Và thiên hạ sẽ buồn lây vô cớ

Yêu em dễ mà chiều em thật khó!



 Ngọn Gió


Em như ngọn gió.

Gió chở hương hoa.

Thơm trong hơi thở.

Một mùa xuân hoa.

Em như ngọn gió.

Gió đọng bờ môi.

Ngọt lịm trong tôi.

Mật hoa mùa hạ.

Em như ngọn gió.

Gió rải mưa thu.

Hạt trong mắt đỏ.

Hạt sầu tương tư.

Em như ngọn gió.

Gió thổi hơi đông.

Lạnh nụ môi hôn.

Một lần từ tạ.

 



Trang trước                Trở về đầu trang                Trang kế tiếp