Những Bài Thơ Cũ



Đà Lạt - Sài Gòn Và Nỗi Nhớ


(Thay lời của Nguyễn Thúc Soạn tặng Tô Thị Công)

 




Mèo con!


Anh nhớ bé vô cùng


Đà Lạt sáng nay trời gay gay lạnh


Anh lủi thủi đến chỗ làm


buồn bã như căn phòng anh luôn luôn trống vắng


Thèm chút nắng Sài Gòn, mà còn mưa Đà Lạt


cho anh nhớ em ngật ngầy


như cơn ho còn hành anh chưa dứt


để vô tình anh châm thêm điếu thuốc


dù không quên lời em dặn


dù không đủ ấm lòng


Đà Lạt - Sài Gòn


300 cây số đường xa


mà nỗi nhớ em như rừng thông bát ngát


Làm sao hở em?


Để anh gửi xuống nụ hôn nồng nàn buổi sáng


trên vầng trán bướng bỉnh dễ thương


trên đôi mắt khép dịu dàng


hay hiền hòa môi thơm mật ngọt


Đà Lạt - Sài Gòn


300 cây số đường xa


Mèo con!


Anh nhớ bé vô cùng



 

 Sài Gòn 1976

Cẩm Vân

 

 




Bài Cho Nguyễn Thúc Thùy Dương


 

Buổi sáng trên đường đi đến sở

Lòng dì như một chút xôn xao

có tiếng chim nào hót trên cành lá

như có một ngày vui ở rất xa

 

Có phải là ngày bé được sinh ra

Mở mắt chào đời một nơi rất lạ

Nhẹ gánh cưu mang mẹ hiền vất vả

thương con quản nài nguy hiểm đường xa

 

Clemsing mùa này trời có còn mưa

mẹ sinh con ra chắc không nằm lửa

không cá kho khô, không tô hành luộc

bầu sữa có làm bé đủ cơn no

 

Dì ở nơi này mõi ngóng tin xa

Thương mẹ, thương con đau từng khúc ruột

Như Sài Gòn xót xa mưa dầm rét buốt

buốt hồn dì năm tháng sắp đi qua.

 

Sài Gòn 05-1980

Cẩm Vân

 

 


Trang chính                Trở về đầu trang                Trang kế tiếp