Kể lại chuyến đi Gold Coast của Cụ ý quên Cựu Sinh viên Đại học Khoa Học Sài Gòn - Tiền Anh Thơ


 

 Kể lại chuyến đi Gold Coast

của Cụ ý quên Cựu Sinh viên Đại Học Khoa Học Sài Gòn - Tiền Anh Thơ

 



 

Một sáng ngày kia nhận cái … meo (email)

Rủ nhau đi biển … nghe gió reo (cho nó vần)

Bạn từ bên Mỹ bay qua Úc

Sydney bay tới chẳng hẹn … lèo (xài đỡ, kiếm hổng ra vần)

 

Meo qua meo lại hẹn South Bank

Cà-phê nhấm nháp chỗ Hải Vân

Nghe đâu có phở ngon đặc biệt

Thầy trò gặp lại mối tình thân

 

Đường xa không thể đến Brisbane

Thì giờ eo hẹp khó … tần ngần (cho nó vần)

Hẹn nhau đi đến vùng Gold Coast

Người đi xe lửa, kẻ đi … chân (chân đạp ga, chớ không phải đi lô-ca-chân, cho nó vần)

 

Sáng ra dậy sớm nấu nồi cơm

Hứa làm cơm tấm cho nó … xôm

Nghe đồn Lệ Chi đem bánh đúc

Món ăn nổi tiếng khắp … năm non (nếu năm châu thì không có vần)

 

Xe vào xa lộ mạnh chân ga

Một trăm, trăm mốt đến … trăm ba (ooops, speed limit 110)

Bên đường biết bao là ngõ rẽ

Ngõ nào đi đến chỗ hẹn ta?

 

Chạy hoài sao bỗng thấy welcome

Biên giới Queensland đã vượt qua

New South Wales bảng mời thăm viếng

Quẹo về tìm lại cái … high way (thôi chịu thua, kiếm vần khó quá)

 

Tìm ra khách sạn trễ một giờ

Bạn bè lóng ngóng mãi đợi chờ

Nắng trưa gió lộng đùa sóng biển

Tìm một bóng mát để làm thơ, ý hổng phải, để ăn trưa




Mỗi người một món vội bày ra

Trái cây, nước uống, đủ món … ta

Thanh đem quai vạt, Chi bò bía

Bánh đúc mặn chay đãi cả nhà

 

Cơm tấm bì chay đã quá dư

Xôi vò, lại thêm xôi nếp than

Và nhiều món nữa bày tới tấp

Ăn vào mấy miếng đã … ngất ngư

 





Tâm hồn ăn uống của dân ta

Sợ thiếu nên ai cũng lo xa

Đem dư một chút cho vui vẻ

Chẳng mấy khi bạn cũ đến nhà

 

Giải quyết vừa xong cái ruột già, ý quên, cái bao tử

Biển xanh réo gọi, sóng vỗ bờ

Bờ cát trãi dài đùa sóng biển

Một vùng Gold Coast quá nên thơ

 

Giữa vùng trời biển trãi bao la

Cùng ngồi nhắc lại những ngày qua

Một thời niên thiếu trôi nhanh quá

Giảng đường, những buổi học giờ xa

 

Người đã thành công nơi xứ xa

Người còn lận đận ở quê nhà

Mối tình Khoa học chung chia sẻ

Mấy chục năm dư thấm thoát qua

 

Thầy Liêm, anh Trãn nói chuyện nghề

Nga, Chi, Thanh, Vân, Thơ nghe quá … phê

Ra biển ngắm mây trời tha thướt

Bay về muôn lối mộng hồn quê





Biển vẫn trào dâng đợt sóng tràn

Rì rầm sóng vỗ bãi cát vàng

Biển xanh ai hỏi hiền hay dữ

Chôn bao mộng ước bấy họp tan

 




 

Nắng chiều thoi thóp một ngày qua

Lộc Yến đến chơi dẫu đường xa

Thanh Trí không hẹn mà cùng đến

Tiệc vui tiếp tục chuyện gần xa

 

Về nơi gió cát ngắm biển trời

Một ngày êm ả trôi thảnh thơi

Bạn bè gặp lại chuyện không dứt

Những ngày niên thiếu đã xa xôi




Bầu trời xanh thẩm chiều buông êm

Lưu luyến cùng nhau dạo phố đêm

Đèn màu muôn sắc vàng xanh tím

Phố biển đông người chen như nêm

 

Học trò vừa xong lớp mười hai

Kéo nhau ra biển đủ gái trai

Tuổi xuân ươm mộng đời mới chớm

Mấy mươi năm trước ta cũng như ai





 

Nhắc lại cùng nhau làm báo Xuân

Khoa học năm nay mới một lần

Ba người hì hục vần thơ thẩn

Kết được bốn câu mệt thất thần

 

Thơ rằng :

 

Gái năm mươi hãy còn xuân

Không nhà không cửa không chồng không con

          Chỉ còn một tấm lòng son

Email lập tức ta còn đáp ngay

 

Tiếng cười rộn rã vẫn còn vang

Qua rồi sum họp một ngày vàng

Mối tình Khoa học còn lưu luyến

Năm sau họp mặt hẹn cả làng

 

Brisbane, mùa hè Nam bán cầu

Thơ